Hiển thị các bài đăng có nhãn Dạy con làm việc nhà. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dạy con làm việc nhà. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2011

Tận dụng cơ hội để dạy con

Có rất nhiều thời điểm bạn có thể tranh thủ dạy con như: dạy con trong các bữa ăn, dạy con khi đi trên đường...

- Các bữa ăn: Thời gian quanh bàn ăn là cơ hội để cả nhà tâm sự, trò chuyện. Đó là cơ hội bạn lắng nghe cách ứng xử của con mình. Có thể gián tiếp qua câu chuyện ấy, bạn hướng trẻ theo ý muốn giáo dục của mình.

-Thời gian đi trên đường: Khoảng thời gian này là cơ hội tốt để cha mẹ noi gương và chia sẻ với trẻ ý tưởng giáo dục qua những hình ảnh bắt gặp trên đường phố.
Hãy cùng nhau làm việc để thắt chặt mối liên hệ giữa các thành viên trong gia đình. Ảnh minh họa

- Thời gian cùng làm việc: Bạn có thể hướng các bài giáo dục của mình cho trẻ vào những buổi làm việc cùng nhau. Việc xây dựng một hình ảnh cả gia đình cùng góp sức làm một việc như trang trí nhà, dọn dẹp phòng ngủ là bạn đã thắt chặt được mối liên hệ giữa các thành viên.

- Trước khi đi ngủ: Khoảng thời gian trước khi đi ngủ là khoảng thời gian thú vị nhất trong ngày, là lúc chúng được nghe kể chuyện, nghe, nhạc và cũng là lúc bạn có thể vui đùa cùng trẻ... Những lúc này, đầu óc trẻ rất cởi mở cho việc tiếp nhận những bài học từ cách nói nhẹ nhàng của bạn.

Nếu tranh thủ được những khoảng thời gian kể trên, trẻ sẽ ''thấm rất sâu'' những bài học của bạn. Tất nhiên tùy theo tính cách của trẻ, bạn cần linh hoạt và khéo léo để trẻ không có cảm giác bị khiên cưỡng, mệt mỏi, với những ''bài giảng'' mang tính ắp đặt.

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010

Dạy con theo kiểu... Tây

Ảnh minh họa: Crealy.co.uk.

Trong khi bố mẹ Việt thường giữ con ở nhà, ít nhất trong tháng đầu, thì trẻ Tây ngay từ khi mới sinh đã có thể được đưa đến công viên bằng xe nôi và cho đi "vầy nước" ở hồ bơi khi mới tầm 10 ngày tuổi.

Đa phần bố mẹ Việt cho rằng trẻ sơ sinh, hay đã vài tháng tuổi, còn quá nhỏ để có thể bế ra khỏi nhà. Đa phần trẻ em Việt Nam được giữ và chăm sóc trong nhà để tránh gió, tránh nắng. Nếu có đứa bé ra sân nhà hay ngõ xóm thì lúc nào cũng phải nào yếm, nào khăn rồi vớ tay, vớ chân đủ cả.

Việc đưa trẻ sơ sinh đến hồ bơi hay tổ chức nghịch nước trong vườn nhà chẳng hạn thì hầu như là không bao giờ có. Có những trẻ đã lên hai vẫn không hề được đưa đến hồ bơi lần nào. Và trong suốt những năm tháng đầu đời, có trẻ chưa được một lần "vày nước" với ý nghĩa thực sự của từ này. Các bà, các chị khi tắm cho cháu, cho con phải luôn chuẩn bị khăn tã đầy đủ để có thể tắm thật nhanh, rồi bế bé ngay vào lau khô, mặc quần áo.

Trong khi đó, đối với những người ngoại quốc sống và làm việc tại TP HCM thì việc đưa trẻ đến công viên và hồ bơi gần như là hoạt động hằng ngày. Trẻ ngay từ khi mới sinh đã có thể được tập cho dạn nắng, dạn gió bằng cách đưa đến công viên bằng xe nôi, cho trẻ làm quen với những tiếng động của đời sống hằng ngày xung quanh.

Sáng sáng đi dạo quanh khu vực phường Thảo Điền, quận 2, nơi người nước ngoài tập trung sinh sống, bạn có thể nhìn thấy một cách thường xuyên cảnh các bà mẹ xách em bé chừng 2-3 ngày tuổi trong giỏ (dành riêng để xách em bé khi đi dã ngoại) hoặc địu con chừng một tháng tuổi phía trước bụng, tay dắt em bé lớn của mình đến trường. Sau khi cho bé lớn vào trường thì các bà mẹ sẽ cùng em bé nhỏ kia đến công viên hoặc đi shopping.

Trong tầm 10 ngày tuổi thì các bà mẹ bắt đầu cho bé đi "vầy nước" ở hồ bơi trong cái nắng buổi sáng tầm 8 giờ.

Play-date

Play-date có nghĩa là các bà mẹ sẽ tự sắp xếp thời gian rảnh rỗi để có thể trông coi một nhóm chừng 5-6 trẻ cùng nhóm tuổi với nhau và những gia đình quen biết nhau có thể mang con đến chơi ở nhà một bà mẹ. Play-date sẽ được tổ chức luân phiên giữa các bà mẹ trong một nhóm với nhau, thường diễn ra ở nhóm trẻ từ 3 tuổi trở lên.

Play-date là một khái niệm còn khá mơ hồ trong ý thức của bố mẹ Việt, hay có thể nói là hoàn toàn không có. Bố mẹ Việt có xu hướng co cụm, hướng nội vì sợ mất thời gian hoặc một số khác là quá bảo vệ con dẫn đến không muốn đưa con còn nhỏ của mình tiếp xúc với nhóm đông các bạn cùng lứa tuổi, dễ gây ra té ngã hay đánh lộn sứt đầu mẻ trán.

Bố mẹ Việt thường đưa con đến mẫu giáo rồi đón về nhà. Trẻ về đến nhà sẽ có một vài lựa chọn là chơi với bà, với cô giúp việc hoặc được bật TV cho xem, để người lớn khỏi phải trông, còn tiện làm công việc lặt vặt trong nhà.

Trong khi đó, play-date được tổ chức khá thường xuyên trong nhóm bố mẹ người ngoại quốc. Sau giờ học, giờ sinh hoạt của nhóm trẻ ở trường, các bà mẹ sẽ đưa con đến nhà bạn để chơi thêm chừng 1-2 giờ. Các bà mẹ phương Tây cho rằng đây không chỉ là cách san sẻ giúp đỡ giữa người lớn với nhau, tạo điều kiện để mỗi bà mẹ có một ngày rảnh rỗi cho riêng mình mà còn là giúp trẻ tăng cao mức độ nhận biết, thiết lập tình bạn từ độ tuổi còn rất bé. Việc chia sẻ đồ chơi cùng nhau cũng như làm quen với môi trường mới lạ làm cho các bé rất hứng thú.

Ngủ lang

Ngủ lang có vẻ như là một điều tối kỵ trong ý thức của bố mẹ Việt. Một bà mẹ trí thức khi được hỏi về chuyện này đã buông một câu chắc nịch: "Đừng có mơ. Em không bao giờ cho con em đi ngủ lung tung ở nhà bạn như vậy".

Trong khi đó, một đứa trẻ lớp 3 của trường quốc tế (tầm 7 tuổi) sẽ được trường tổ chức một vài đêm "sleep over" tại trường trong suốt năm học. Mục đích là để trẻ rèn kỹ năng tự phục vụ khi không có bố mẹ hay một sự trợ giúp nào khác từ phía người thân.

Thứ đến là để trẻ có thể thiết lập được tình bạn khăng khít, giúp đỡ nhau trong cùng khối lớp. Trong một khoảng thời gian không phải là giờ học, trẻ được thoải mái cùng nhau chơi đùa và nói chuyện, bàn luận về tất cả những vấn đề mình quan tâm.

"Ngủ lang" trong phạm vi các gia đình với nhau cũng được các bậc phụ huynh phương Tây khuyến khích. Ví dụ, con bạn có thể thông báo với bố mẹ là mình muốn mời bạn A, B, C đến ngủ cùng. Thường là do sợ ảnh hưởng đến giờ học của các ngày trong tuần nên việc ngủ lang trong nhóm bạn chỉ được bố mẹ cho phép vào các đếm thứ sáu và thứ bảy hằng tuần.

Một hình thức khác thú vị hơn của ngủ lang là cắm trại nhóm gia đình. Trong khoảng thời gian này, các ông bố bà mẹ trao đổi với nhau về công việc, nuôi dạy con cái, các vấn đề ở trường, lớp của con, những mối lo ngại chung... còn lũ trẻ dĩ nhiên là được trải nghiệm một cuộc sống thực tế thú vị cùng nhau - đó là những kỷ niệm quý báu sau này khi trẻ lớn lên.

(Theo Tư Vấn Tiêu Dùng)

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2009

10 lý do không nên đánh con

Tại sao không nên đánh con: 10 lý do sau đây được đưa ra để khuyên những ông bố bà mẹ nên cân nhắc sử dụng một phương pháp giáo dục khác đòn roi để hạn chế thái độ khó chịu và những hành vi phiền nhiễu của trẻ...
1. Đánh đòn chỉ chấm dứt hành vi xấu trong giây lát.Hành vi không tốt luôn luôn tiếp tục lại vì bọn trẻ không biết làm cách nào để cư xử khác hơn.
2. Đánh đòn dạy trẻ không biết cư xử đúng nhưng cũng không để bị "tóm" khi bố mẹ ở cạnh. Nó sẽ trở thành nhà vô địch về vận động bằng tay.
3. Trẻ con dường như nhớ sự trừng phạt hơn là lý do mà nó bị phạt. Nó sẽ cư xử vì sợ hãi thay vì nó muốn hành động đúng.
4. Roi vọt dạy rằng đánh đòn giúp giải quyết mọi vấn đề. Nhưng không, bọn trẻ cần học cách giải quyết vấn đề một cách dễ chấp nhận và không bạo lực.
5. Việc bị đánh đòn dạy trẻ cư xử thông qua sự "kiểm soát bên ngoài" (hình phạt). Nó không giáo dục trẻ cách tự điều chỉnh bản thân hay "kiểm soát bên trong".
6. Đánh đòn gửi tới một thông điệp hỗn hợp: "Nó tốt cho người lớn để đánh, nhưng không phải như vậy với trẻ".
7. Đánh đòn làm chấm dứt sự phát triển về đạo đức. Nó ngăn trẻ khỏi những hành vi sai trái vì chúng muốn tránh bị đòn (mức độ thấp nhất của sự phát triển đạo đức), chứ không phải vì chúng muốn làm việc gì đó đúng đắn.
8. Đánh đòn làm cản trở sự thấu cảm. Sự thấu cảm chú ý tới nhu cầu và cảm xúc của người khác là nền tảng của sự phát triển đạo đức. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng sự thấu cảm của trẻ con bị giảm đi khi bố mẹ chúng kiểm soát con qua những cơn giận dữ.
9. Đánh đòn đẩy bọn trẻ tới với bạo lực. Sự tiếp thu sẽ thông qua những gì chúng chứng kiến. Đánh đòn là một hành vi hung hăng cho bọn trẻ thấy bố mẹ đang hành động theo cách vượt tầm kiểm soát.
10. Đánh đòn không dạy thêm một cách cư xử mới. Nó không dạy cho trẻ phải cư xử thế nào cho phải mà là cách hét thế nào, đánh ra sao, lôi kéo và điều khiển người khác thông qua sự sợ hãi. Nó cũng thất bại khi dạy bài học về sự thi hành kỷ luật then chốt. Vậy nên tại sao mình cần cư xử như vậy?
Có nhiều cách để giáo dục trẻ một cách hiệu quả mà không phải dùng tới biện pháp trừng phạt thân thể. Điều quan trọng là hậu quả của nó liên quan tới tội ác và rồi tích tụ dần qua mỗi lần con hành xử sai.
Mục đích của tất cả các biện pháp giáo dục là dạy cho trẻ có trách nhiệm với những lựa chọn của mình - đó là một phần giúp trẻ phát triển thành một người lành mạnh, độc lập và lịch sự, khuôn phép.
Theo VTV